DuLịchBụi.
Mới nghe như là du lịch
của người nghèo khổ, ăn bờ ở bụi,
tìm những nơi nào rẻ mà xài, nơi nào tầm thường mà ở.
Nhưng không phải lúc nào cũng như vậy. Hãy trở về bài viết trước đây của tôi, The
TuyHoa Local House, trong đó tôi đề cập tới nguyên nghĩa của từ homestay: “Nguyên nghĩa homestay là nơi trọ. Ở
đó khách du lịch ở ngay nhà của dân địa phương để có thể có một góc nhìn gần gụi
và thực tế hơn với cách sống và nền văn hóa của dân địa phương.” Du lịch bụi,
không phải nhắm đến những nơi cao sang nhất dạ để vương để tận hưởng cho hết
cái thú vui vật chất mà nhằm mục đích khám phá thiên nhiên và văn hóa vùng miền
mà mình đến để hưởng thú vui tinh thần.
Phải là “người soi”, người
sành điệu mới làm được chuyện đó. Khám phá một vùng miền với nội dung như thế
phải là người am tường địa lý và lịch sử. Có thế họ mới nhận ra được những viên
ngọc quí(thiên nhiên và nền văn hóa của một vùng) trên đất cát sỏi đá rừng rú
hoang vu(vùng miền chung chung trên cõi đời này). “Anh hùng(Ngọc quí nói trên) đoán
giữa trần ai(vùng miền chung chung) mới
tài!”Trong đám hỗn mang hàng quán và món ăn thức uống mà nhận ra được cái đặc
thù thì thực khách mới được gọi là anh “bợm
già”, mới là “người soi.” Tây ba
lô, thứ nghèo khổ chánh hiệu, đâu có làm
được chuyện ấy. Phải là tay đầu bếp cừ khôi như Bourdain của TT Obama hay tay từng
trải như thủ tướng Trudeau của Ca Na Da mà tôi đưa hình ảnh vào một videoclip.
Videoclip minh họa bài viết này.
“Du Lịch Bụi Đến PhúYên”
sẽ giới thiệu một số
hình ảnh loại hình DuLịchBụi tong videoclip đính kèm. Vào đề, videoclip giới
thiệu du lịch phượt “nội địa.” Các nhà du lịch trong nước từ các tĩnh thành
khác đến PhuYên bằng nhiều phương tiện. Đến đây họ thuê xe máy phượt trên các nẻo
đường quê hương PhuYên. Họ đến những điểm mà họ thích khám phá. Sau đó tôi giới
thiệu một số hình ảnh DuLichBui của Tây Ba Lô cao cấp thực hiện DuLịchBụi để cho
biết sự tình, để hiểu nhiều hơn về thiên nhiên và văn hóa Việtnam.
Đầu tiên tôi giới thiệu hành trình nhiếp ảnh gia & nhà ẩm
thực Robert Danhi đã từng trải qua mọi miền đất nước Việt Nam. Videoclip này chỉ
trích đoạn ông phượt đến PhúYên. Ông đến GànhĐáDĩa(GĐD) chiêm ngưỡng khung cảnh
thiên nhiên ở đây. GĐD gọi đúng tên là Gành Đá Basalt Trụ TuyAn. Đá basalt là
thứ gì rất tầm thường ở trên trái đất này. Nó là thứ đá magma(hỏa nham) do dung
nham(magma) trong ruột vỏ trái đất tuôn trào ra khắp nơi trên mặt trái đất. Phải
nguội đặc trong điều kiện hết sức đặc biệt mới có các vết nứt ngang căt nhau tạo
ra những trụ đá. Thiết diện của trụ đá là một đa giác. Lục giác thì phổ biến nhất.
Do đó bề mặt lộ thiên của khối đá trông như một bãi dĩa bằng đá xếp san sát với nhau và nhìn
nghiêng thấy như những chồng dĩa bằng đá. Lọai hình đá basalt này rất hiếm ở
trên địa cầu. Vì vậy đá basalt trụ nước nào cũng cho là kỳ quan thiên nhiên Thượng
Đế ban tặng cho họ. Robert Danhi đến ViệtNam chiêm ngưỡng một “kỳ quan.”Robert
cảm hứng thực hiện một pha nấu nướng giữa trời, giữa chốn nước xanh mây trắng,
sơn thủy hữu tình, sóng vỗ bập bùng ở chỗ mà ông cho là một kỳ quan. Robert giới
thiệu món canh măng chua nấu với cá biển mới vớt lên tại Gành Đá Basalt Trụ
TuyAn. Một món ăn khoái khẩu của người địa phương.
Xế về phía nam Robert ghé thăm đầm OLoan. Một thắng cảnh nằm
bên cạnh, một thứ phá TamGiang(ở xứ Huế) ở PhuYên. Ở đây có một món ăn nổi danh
là sò huyết Đầm OLoan. Ông đến tận nơi này để nếm thử. Sò huyết hấp dẫn ông tây
này đến nổi ông tây chẳng thấy nước đầm OLoan bùn lầy ô uế. Ông thân thiện với
nước tù hãm và đầy bùn. Ông hào hứng đến nỗi nhảy một cái tũm xuống đầm rồi lặng
hụp, lấy chân sờ soạn mò tìm sò huyết ém mình trong bùn đất lấm lem, một cách
chuyên nghiệp như người dân bản xứ. Ông còn khoái chí tì tay rồi chổng cẳng lên
để cho thấy bàn chân bám đầy bùn “bẩn.”Ông còn để cho khán giả xem videoclip thấy
cảnh ông yêu sò huyết đầm OLoan. Ông trân trọng nâng đĩa sò huyết lên hôn, và
ngửi vào đó. Bên cạnh là cô hầu bàn người bản xứ.
Cảnh ghé thăm làng rau xanh NgọcLãng. Ông tham gia tưới nước
và hái rau với dân làng. Ông đến cảng cá ở phường6 TuyHòa để mục kích tận mắt
dân làng hành nghề đánh bắt cá ngừ đại dương.
Nhân vật người tây sành văn hóa và ẩm thực ViệtNam thứ 2
trong videoclip này là đầu bếp Anthony Bourdain của TT Obama. Ông từng trải từ nam ra bắc thưởng thức món ăn
ViệtNam. Anthony từng thưởng thức món ăn “bụi” trên ghe thuyền bập bềnh trên
sông nước Cửu Long Giang. Ông từng dùng bánh mì Phượng Hội An. Ông từng ngồi
ngay trong chợ ở Huế thưởng thức món bún bò và ngồi vỉa hè ăn cơm hến. Ở HaNoi ông
từng nếm thử món bún ốc ở chợ Lương Ngọc Quyến và bún dọc mùng chửi Ngô Sĩ
Liên. Bây giờ thì đưa TT Obama dùng bún chả và đội mưa thăm hàng quán ở làng MễTri
Thượng.
Để giới thiệu người Tây am tường văn hóa ViệtNam tôi giới thiệu
“Quần Lãnh Đen”, nét trang phục độc
đáo của Cô Gái Miền Nam Việt Nam(CGMNVN) trước 1975. Viết đoạn này là do cảm hứng
khi nhìn hình ảnh Tân Đại Sứ Kritenbrink
Mỹ tại ViệtNam đi vên cô vợ Nami người Nhật trong trang phục CGMNVN. Áo
dài đỏ, quần lãnh đen trên cơ thể thon thả diệu hiền đẹp tuyệt của người Nhật. Không
biết chuyên gia ngoại giao nào khéo sắp xếp hình ảnh Mỹ-Việt trên đường đến
trình ủy nhiệm thư để kết nối bang giao Mỹ-Việt. Thường phép tắc ngoại giao giữ
phân biệt khách chủ bằng quốc phục để thể hiện quốc hồn quốc túy. Tôi nhớ TT
Ngô Đình Diệm dùng áo dài khăn đóng và người A Rập dùng khăn đội đầu và áo quần
lụng thụng. Bà tân đại sứ Mỹ không mặc kimono cho có vẻ là khách mà khoát trang
phục cô gái người chủ nhà, trang phục cô gái MNVN. Chuyện này chắc có nhiều ý
nghĩa.
Chuyện quần đen, váy đen không lạ trong văn hóa Việt Nam. Anh
Thơ từng viết trong bài Đêm 30 Tết: “Quanh
bếp ấm, nồi bánh chưng sùng sục/Thằng cu con rụi mắt cố chờ ăn/Đĩ nhớn mơ chiếc
váy sồi đen rức/Bà lão nằm tính tuổi sắp thêm năm. ” Nguyễn Bính thì vẽ nét
đặc trưng chân dung cô gái người ViệtNam trong bài thơ “Chân Quê”: “Khăn nhung quần lĩnh rộn ràng/ Áo cài khuy bấm
em làm khổ tôi...Nào đâu cái áo tứ thân/Cái khăn mỏ quạ, cái quần nái đen?”
Chuyện cái quần lãnh đen(QLĐ). QLĐ in đậm nét trong ký ức của
tôi. Từ lâu, thời học sinh và sinh viên tôi quen mắt với chiếc áo dài trắng, quần
dài trắng. Mỗi khi cổng trường mở toang ra, bọn nữ sinh đồng phục áo dài trắng quần
trắng như đàn bướm trắng túa ra từ hang ổ của chúng. Bọn nữ sinh Miền Nam, bạn
đồng môn của chúng tôi khoe chiếc áo dài trắng và quần trăng. Tôi không thể
quên hình ảnh bạn gái của chúng tôi hồi ấy tay bên này khe khẽ, rón rén vén chéo vạt áo dài lên rồi cài vào
baga(porte baga), tay bên kia khéo léo kẹp chéo vạt áo dài vào gui đông xe đạp
rồi từ từ đạp xe mà đi. Hai vạt áo dài lộng gió như hai cánh của con thiên nga.
Giữa ngồi chiễm chệ là một cô gái thon thả nõn nà trông như một con thiên nga
lướt gió. Hình ảnh làm bọn con trai chúng tôi ngẩn ngơ và nhớ mãi tới bây giờ.
Đồng phục áo dài trắng quần lãnh đen cũng hấp dẫn phái mày
râu chúng tôi không kém. Đồng phục của nữ sinh sinh viên MiềnNam thời VNCH mà
tôi mô tả trên đây chỉ thấy từ Tiền Giang, nói chính xác là từ thành phố Mỹ Tho
tới Nam cầu Bến Hải. Sang sông, qua HậuGiang thì hình ảnh lại khác: Trang phục
áo dài trắng quần lãnh đen. Ngày ra trường
ĐaiHọc SưPhạm SaiGon về Chợ Lách, VĩnhLong nhận nhiệm sở tôi lấy làm lạ là học
trò của tôi lại mặc quần đen trông gớm ghiếc. Tôi có ác cảm cái “quần nái đen”(CQNĐ)
của Nguyến Bính. Nhìn riết(từ của người MiềnTây) tôi lại thích CQNĐ, cái quần
lãnh đen của cô gái miền sông nước Cửu Long Giang. Không biết vì nó có cái nét
đẹp riêng hay vì tôi hòa đồng với văn hóa MiềnNam mà tôi thấy nó đẹp, nó hấp dẫn
thật. Cảnh các cô vén quần lên băng qua cầu dừa, cầu tre lắc lẻo để lộ bàn chân
nõn nà bên dưới cái quần lĩnh màu đen láy mượt mà tương phản, bước thoăn thoắc
trên cầu tre lắt lẻo tài tình như vượn leo cây. Hình ảnh vén quần lên hở hang
bước xuống thuyền, đò làm bạn trai cùng trang lứa nhìn thấy phải ngẩn ngơ, thở
dài. Bạn trai của các cô cũng không phải không ngẩn ngơ khi mục kích các cô lội
bộ trên con đường đất trơn trợt đầy phù sa xứ sông nước. Khi mục kích hai ống
quần lính NiềnNam lội bộ hành quân đỏ hoe vì nhiễm phải phèn nên mới hay tại
sao cô gái MN xử dụng quần lãnh đen. Từ
đó tôi nhận ra quần lãnh đen là nét độc đáo trang phục cô gái MNVN và yêu nó
lúc nào không hay. Chính cái nhìn thân thiện quần lãnh đen trong thiên nhiên
này mà các bạn nam nhi chúng tôi có được giây phút mê ly trong khoảnh khắc giờ
tí canh ba đêm khuya thanh vắng bên người tình với chiếc quần lãnh đen chất liệu
satanh mượt mà và mát rượi. Ẩn bên dưới là làn da nghe nồng nàn và ấm áp làm
sao mà suốt đời các bạn nam chúng tôi, “bên nhận”, không thể quên hình ảnh bạn tình “bên cho” được: Cũng chỉ vì tại
cái quân lãnh đen của cô gái MNVN. Này nay các cô đua đòi váy đơn, váy kép, váy
giả áo dài cho được tân thời là các cô đánh mất một giá trị riêng cho phái của
mình mà các bạn nữ không hay.
Nhân vật cuối cùng am hiểu văn hóa Việt Nam mà tôi trích dẫn là
thủ tướng Trudeau CaNaDa. Đây là chân dung nhà du lịch bụi. Tài xế Hiệp có 20
năm làm việc ở lãnh sự quán CaNaDa ở SaiGon mô tả hình ảnh ông thủ tướng trước
khi gặp ông: “Ông ấy cởi áo vest, cà vạt,
xắn tay áo rồi mới bước xuống xe...ông kịp sửa soạn cho mình một vẻ bề ngoài
thoải mái nhất để cảm nhận nhịp sống SaiGon.”Một đoạn khác ông Hiệp kể “Tôi được nhân viên thông báo đây là một vị
lãnh đạo trẻ, rất năng động, thích cảm nhận cuộc sống một cách đơn giản nhất,
thích trò chuyện, thích chụp ảnh... nói chung là một thi sĩ. ”Ông Hiệp thuật
lại lời của ông thủ tướng: “Năm 1995, với
ba lô trên vai và chiếc xe đạp, tôi đã có một Sài Gòn cho riêng mình trong ký ức.
Nay tôi muốn quay lại đây, thưởng thức một ly cà phê trên chiếc ghế đẩu ngồi ở
gốc vỉa hè để xem Sài Gòn thay đổi như thế nào sau bao năm.”Nhưng trên
videoclip người ta chỉ thấy ông thủ tướng nốc hết ly trà đá trong khi chỉ nhấm
nháp ly cafe phin sữa vài ngụm mà thôi. Ta mới hay người CaNaDa chỉ quen uống sữa
tươi với chút cafe như nước lã để giải khát.
Tới đây ta mới hiểu Du Lịch Bụi là như thế nào. Du lịch đến
nơi cao lâu tửu điếm là để hưởng cho hết cái thú vui vật chất trên trần gian.
Người ta muốn tìm cảm giác Nhất Dạ Đế Vương như thế nào. Những nơi đó tìm đến một
lần để cho biết thì được chứ mơ ước Đế Vương thì khổ cho thiên hạ. Lịch sử nhân
loại cho biết tác hại mộng đế vương như thế nào rồi. Các vị đế vương gây chiến
tranh. Chiến tranh tàn phá thiên nhiên, giết chết đồng loại và tiêu diệt bao nền
văn minh, văn hóa khác tư tưởng của họ. Trái lại DuLịchBụi thì thân thiện với
thiên nhiên, hòa đồng với các dân tộc, có tính nhân bản hơn nhiều. Một ngày gần
giáp tết ĐịnhDậu 27-1-2018, Ongtampy.
Mời xem videoclip:
0 nhận xét:
Đăng nhận xét