“Dày dày sẵn đúc
đúc một tòa thiên nhiên" là một bức tranh khỏa thân của một mỹ nữ được Nguyễn Du mô tả trong Truyện Kiều "1307.Dưới trăng quyên đã gọi Hè/Đầu tường lưa lựu lập lòe đâm bông/Buồng the phải buổi thong dong/Thang lan rủ bức trướng hồng tẩm hoa/Rõ màu trong ngọc trắng ngà/Dày dày sẵn đúc một tòa thiên nhiên."Bức màn thưa màu hồng làm hình bóng mỹ nhân trở nên lung linh, ẩn hiện.Vẻ đẹp của Kiều tăng lên.Thân hình gái tơ khỏa thân đẹp như bức tranh tiên nữ trở nên hấp dẫn thi nhân một tỉnh mười mê: "1293.Sinh càng một tỉnh mười mê/Ngày xuân lắm lúc đi về với Xuân" Tình trạng dẫn đến kết quả: “1295. Khi gió gác khi trăng sân/ Bầu tiên chuốc rượu câu thần nối thơ ./Khi hương sớm khi trà trưa,/Bàn vây điểm nước đường tơ họa đàn./Miệt
mài trong cuộc truy hoan.”Cảnh này là 1
trong các cảnh có trong phim ảnh “Sex.” Nhưng film sex thì dâm dục thô tục vì
nghiêng về thụ hưởng xác thịt một cách ích kỷ, thiếu tôn trọng và thiếu ái ân
nên không có chất thơ văn thiện mỹ, một thứ sex bậc nhất. Nghĩa là sex thô. Tranh
lõa thể trên đây có 2 pha. Pha Kiều tẩm hoa(sex thô) và pha Kiều “miệt mài trong cuộc truy hoan” với nào
là tình thương(hương sớm trà trưa),
là gió, trăng, rượu, cờ, đàn(sex cung bậc 2): “Nào thơ, nào rượu, nào địch, nào đờn/Đồ thích chí chất đầy trong một
túi. Kẻ Sĩ-Nguyễn Công Trứ.” Tiếng Việt không có từ tương đương với sex.
Tra một số tự điển Anh-Việt để tìm ý nghĩa tiếng Việt từ ngữ này.
Sex: Danh từ thì có nghĩa là: giới tính(đực và cái), sự giao
phối(tính giao), sự hấp dẫn về thể
chất lẫn nhau giữa con người. Động từ thì có nghĩa: xác định giới
tính, khiêu gợi dục tình của ai, làm cho ai nứng lên, làm cho thêm hấp dẫn, làm cho thêm thú vị(cung bậc2). Vi dụ to sex up a story with picturesque details: Làm cho
câu chuyện thêm thú vị bằng 1 số chi tiết đầy màu sắc. Như vậy sex nói về giới
tính và hoạt động của nó ở 2 mức độ là: Mức độ thấp thô thiển là giao cấu thấy
bất cứ ở đâu trong thế giới sinh vật, thế giới tự nhiên từ cây cỏ đến con vật. Ta
cho là thô tục vì trần trụi và thực hiện ở chỗ công khai, không biết che dấu
cho riêng tư. Cũng giao cấu nhưng ở mức độ thứ 2 thăng hoa lên mức động não để
có nghệ thuật và để hành động có ý thức, có ý nghĩa, có triết lý là bình đẳng,
tôn trọng tự do, tự nguyện, hiến dâng, bác ái là những thứ gì của thế giới văn
minh nhân văn. Lúc đó sex không gọi là giao cấu mà là giao hoan, ân ái “Khi gió gác khi trăng sân/ Bầu tiên chuốc
rượu câu thần nối thơ./Khi hương sớm
khi trà trưa,/Bàn vây điểm
nước đường tơ họa đàn./Miệt mài trong cuộc truy hoan.” Toàn hình ảnh nhân văn. “gió gác trăng
sân”, “chén thạc chén thù”, “cầu thần nối thơ”, “hương sớm trà trưa”, “bàn vây
điểm nước” là thú chơi đuổi bắt, đấu trí 2 bên quân cờ như tai gái đuổi bắt
nhau và “đường tơ họa đàn” là
cả hành trình động não để đạt nghệ thuật yêu đương. Giao cấu chỉ là cái sau
cùng lúc thình thương lên đỉnh điểm. Hormone cái tiết ra tràn trề kích thích
tình thương đổ ra lai láng trong tâm hồn người nữ lúc lên đỉnh điểm muốn hiến
dâng. Tâm sinh lý đến đỉnh điểm tương giao như luật tự nhiên ông trời đã định.
Sao sex không được gọi là 1 hình thức của nhân văn? Từ ý nghĩa này mà sau đây ta
sẽ luận bàn tính dâm-tục hay không dâm-tục của sex; ảnh khỏa thân trơn và ảnh
khỏa thân nghệ thuật.
Đoạn thơ vẽ bức tranh lõa thể trên đây
của Nguyễn Du không ai chê là thơ dâm tục trừ thời hiền nhân quân tử vua quan sống
theo triết lý Nho Giáo thịnh hành. Đến thời nữ sĩ Hồ Xuân Hương thì sex được che dấu trong thơ của bà. Hậu sinh bao
phen bình luận thơ của nữ sĩ dâm tục hay không dâm tục tới ngày nay chưa ngã
ngũ.
Trước khi bình luận thơ họ Hồ nên tìm
hiểu từ ngữ có 2 nghĩa mà nữ sĩ dùng trong các bài thơ có tính sex. Trong thơ
loại đó, từ ngữ thì giống nhau nhưng tác giả mô tả 2 bức tranh, 2 sự việc hoàn
toàn khác nhau. Một bài vẽ tao nhã 1 bức tranh sự và vật bình thường và ẩn dưới
đó là 1 bài thơ nói về sex. Thơ sex được che dấu trong một bài thơ bình thường
tao nhã. Chỉ có óc tưởng tượng cao
và có tâm hồn mới nhận ra đầy đủ trọn vẹn cái đẹp cái hay của bức tranh sex.
PGS, TS Đỗ Lai Thúy phân biệt 2 nhóm biểu tượng trong thơ sex của HXH. Nhóm gốc
cho ta biết ngay là tác giả đề cập tới sex: “Trời đất
sinh ra đá một chòm/Nứt làm hai mảnh hỏm hòm hom/Kẽ hầm rêu mốc trơ toen hoẻn/Luồng gió thông reo vỗ
phập phòm”(Hang Cắc Cớ). “kẽ hầm”
là nhóm từ ngữ sex gốc. Đọc lên thì ta biết ngay là cơ quan sinh thực cái. Trái
lại cần có óc tưởng tượng hay đặt vào văn cảnh toàn bài mới nhận ra tính sex
của bài thơ. Trong bài Đèo Ba Dội thì chỉ có ai giàu tưởng tượng và có thành
kiến Hồ Xuân Hương là nhà thơ sex thì mới nhận ra các cơ quan sinh thực đực và
cái mà bà đã che dấu: “Một đèo, một đèo, lại một đèo/Khen ai khéo tạc cảnh
cheo leo/Cữa son
đỏ loét tùm hum nóc/Hòn đá xanh rì lún phún rêu/Lắt léo cành thông cơn gió thốc/Đầm đìa lá liễu
giọt sương gieo/Hiền nhân quân tử ai mà chẳng/ Mỏi gối, chồn chân
vẫn muốn trèo”: Cữa son là cái bướm, hòn đá là cái của đàn ông, cảnh động
của cành thông và lá liễu là thực hiện tính giao.
Hồ Xuân Hương là nhà thơ đứng thứ 2 trong Văn Đàn Việt Nam
sau nguyễn Du. Có tác giả lại cho là thứ nhất vì trước sau bà không có ai làm
thơ như bà cả. Nguyễn Du thì dùng nhiều điển tích và ngôn ngữ bác học Hồ Xuân Hương
thì dùng ngôn ngữ dân gian, bình dân nhưng chất lượng diễn tả không thua sút. Phân
tích 2 bài thơ Thiếu Nữ Ngủ Ngày và Đèo Ba Dội thì thấy tài của bà hơn Nguyễn
Du.
Bài thơ Thiếu Nữ Ngủ Ngày: “Mùa hè hây hẩy gió nồm đông, /Thiếu nữ
nằm chơi quá giấc nồng. /Lược trúc lỏng cài trên mái tóc, /Yếm đào trễ xuống dưới nương long. /Đôi
gò Bồng Đảo sương còn ngậm,/Một lạch Đào Nguyên suối chửa thông. /Quân tử dùng
dằng đi chẳng dứt, /Đi thì cũng dở , ở không xong.” Bút pháp tả thiếu nữ thua gì Nguyên Du tả người trong
truyện Kiều. Hồ Xuân Hương hơn Nguyễn Du là có 2 bài thơ trong một bài. Cả 2 đều
hay tuyệt. Chú thích và bình bài thơ
Thiếu Nữ Ngủ Ngày: Đây là 1 bài thơ tả một thôn nữ chân quê hay một sơn nữ mộc
mạc khác với bức tranh mỹ nữ đài các tẩm hoa sau bức trướng mành mà Nguyễn Du
mô tả trên kia “Rõ
màu trong ngọc trắng ngà !/Dày dày sẵn đúc một tòa thiên nhiên.” Có bản in là: “Trong như ngọc, trắng như ngà.” Thường nhân vật nữ trong thơ HXH
thuộc thành phần dân dã, chẳng hấp dẫn gì. Thế sao trước cảnh thấy họ ngủ say,
hiền nhân quân tử, tầng lớp cao sang hơn, bước đi không đành. Tại vì ẩn hiện
bên dưới là bức tranh sex thật quyến rũ, gợi cảm đủ để cho ta hiểu tại sao quân
tử bước đi không đành. Thơ hai nghĩa của Xuân Hương có 1 bức tranh tao nhã
thanh tao(tranh thiếu nữ ngủ ngày) và ẩn bên dưới là bức tranh sex quyến
rũ(tranh Lưu Nguyễn khám phá “một tòa thiên nhiên”. Thiếu nữ là Một Tòa Thiên
Nhiên). Phải có thời gian ngắm lâu và thời gian tưởng tượng thì quân tử mới “dùng dằng đi cũng dở, ở không xong”. Tức có động não. Kỷ thuật thứ 7 ngày nay dựng
1 phim sex có sức quyến rũ cũng không hơn Xuân Hương dựng bức tranh sex bằng
thơ của bà. Tác giả dẫn dắt đi từ cảm giác nóng nực bực bội do tiết oi bức của
mùa Hè đến cảm giác mát dịu do “gió nồm
đông” trước hình ảnh của một thôn nữ ngủ say tươi mát. Hồn phách quân tử
bỗng chốc rung lên. Lược trúc, mái tóc, yếm đào trong cái thế dễ dãi đón mời.
Lược thì “lỏng cài”, để hờ hững trên
mái tóc, chẳng giữ ý giữ tứ gì. Yếm đào thì để “trễ xuống” phô đôi gò bồng đảo như đợi chờ. Có phải tất cả như mời
mọc. Những hình ảnh đó tạo kích thích đi đến pha thứ 2 có cung bậc cao hơn(nghĩa
thứ 2 của động từ to sex). Thơ như vậy không gọi là thơ sex thì còn gọi là gì. Thơ
gợi cho người đọc thêm thú vị hấp dẫn, thêm sự rung cảm(to sex up a story
with picturesque details). Như định nghĩa
trên, sex có 2 cung bậc. Pha đầu thì thô. Sex là làm ai đó nứng lên. Cung bậc
thứ 2, sex là làm cho thêm hấp dẫn, thêm thú vị. Động tác đầu là giao hợp. Giao
hợp thì thô tục, dâm đãng xảy ra khắp trong thế giới sinh vật từ cây cỏ tới con
vật. Động tác thứ 2 thì tinh tế hơn, nghệ thuật hơn nên gọi là giao hoan và ân ái.
Nếu ai có học sinh học thì phân biệt được ngay gới tính bậc nhất và gới tính
bậc 2 ở tuổi dậy thì. Lúc đó cái gì cũng đẹp, không thô tục nữa ở trên cơ thể
sinh vật. Hình ảnh chân thiện mỹ hiện ra. Bình thường thì cái bướm con heo
trông xấu xí vô cùng. Đến khi động đực thì nó đẹp lạ lùng làm sao, một thứ ảnh
nghệ thuật như thấy trong các tượng aspara trong tín ngưỡng phồn thực. Một bí
hiểm của tạo hóa!: “Có chồng từ thuở mười
lăm./Chồng chê tôi nhỏ không nằm cùng tôi./Đến chừng
mười chín đôi mươi./Tôi ngủ dưới đất chàng lôi lên giường/Một rằng thương, hai rằng thương/Có bốn cẳng giường gãy một còn ba!”(Ca Dao). Tính giao không còn
thô tục và dâm đãng nữa. Hiện tượng chỉ thấy trong thế giới nhân sinh.
Đó
là những gì được Xuân Hương dựng lên ở bước thứ nhất trong bức tranh sex. Cảnh
tĩnh của sex. Tác giả đề cập tới toàn cảnh và phát họa hình ảnh thiếu nữ qua
phục sức của nàng, chưa nói đến hành trình đôi mắt quân tử khám phá thân thể
của nàng.
Ở
bước thứ 2, nữ sĩ dựng hình ảnh ở cung
bậc cao hơn, cảnh động của bức tranh sex. Cảnh Lưu Nguyễn nhập Thiên Thai. Lưu
Nguyễn lần lượt lược khám phá sự kỳ bí hấp hẫn đầy rẫy ở chốn Bồng Lai Tiên
Cảnh. “Yếm đào trễ xuống dưới nương long. /Đôi gò Bồng Đảo sương còn ngậm,/Một
lạch Đào Nguyên suối chửa thông” là cả hành trình của đôi con mắt người quân
tử dõi theo sự khám phá của Lưu Nguyễn trên cơ thể thiếu nữ đang ngủ ngày. Tới
đây tôi nhớ lại hành trình khám phá tương tự ở bài “Đèo Ba Dội”. Một sự khám
phá hoa thơm cỏ lạ chốn Bồng Lai Tiên Cảnh ở trên cơ thể người nữ từ đầu tới
chân: “Một đèo, một
đèo, lại một đèo/Khen ai khéo tạc cảnh cheo leo.” Trở lại bài “Thiếu Nữ Ngủ
Ngày.” Vì yếm đào “trễ xuống dưới nương long” nên ta mới hay con mắt quan sát của quân
tử đứng gần đó đã leo qua được một cái đèo. Đèo này tạo ra bỡi đôi gò Bồng Đảo.
Xuống đèo, đi một quãng trong nương rồng(nương long), chuẩn bị leo đèo thứ 2.
Chắc tại vì yếm đào trễ xuống để lộ đôi gò tuyệt đẹp ở chốn Bồng Lai(gò Bồng Đảo) và bày ra 1 đoạn rẫy rồng ở dưới chân đèo này nên đèo thứ 2(cái bụng
tròn trĩnh) bị cái yếm đào che lấp chăng? Xuân Hương không đề cập đến đèo thứ 2.
Có phải ở thôn nữ cái đèo này chẳng đẹp đẽ hấp dẫn gì nên Xuân Hương bỏ qua, không
mô tả. Cuối cái đèo này(vòng eo số 2) cũng không được XH mô tả. Cuối cùng đôi
mắt quân tử dõi theo đèo thứ 3(vòng số 3) có khe có suối. Tiên cảnh là đây. Tiên
cảnh đẹp như thế mà không thể nhìn thấy được rõ hiềm vì bị sương che, bị gai
góc lá che phủ. Suối(cái đầu nguồn) chưa “thông” nên cái lạch còn trinh nguyên:
“Đôi gò Bồng Đảo sương còn ngậm,/Một lạch Đào Nguyên suối chửa thông.”Tiếc đến chết đi được! Quân tử đứng ực ra, lâng lâng
tiếc nuối ngẩn ngơ. Ngay từ xưa Xuân Hương đã khéo dùng kiểu dựng phim úp úp mở
mở để tăng sự tò mò kích thích. Lấy cảnh đẹp vùng đồi núi hãy còn hoang sơ trinh trắng nên thơ ở chốn bồng lai tiên
cảnh chưa bị bước chân người làm hoen ố để mô tả trinh nữ thì hay biết chừng
nào. Bức tranh sex không còn thô tục nữa. Tả
người như thế thì có thua gì Nguyễn Du. Nguyễn Du còn kém XH là không dám vẽ
tranh nude để lộ gò bồng đảo và khe suối chưa thông. XH khinh quân tử ở chỗ đó.
Thèm muốn thấy cha như người ta mà làm bộ đàng hoàng.
Bài thơ Đèo Ba Dội. Tính sex ở đây dữ dội hơn vì có nhiều cảnh
động hơn. Tính giao được đề cập bên cạnh hình ảnh giới tính. “Một đèo, một đèo, lại một đèo/Khen ai
khéo tạc cảnh cheo leo/Cữa son đỏ loét tùm hum nóc/Hòn đá xanh rì lún phún rêu/Lắt léo cành thông
cơn gió thốc/Đầm đìa lá liễu giọt sương gieo/Hiền nhân quân tử ai mà
chẳng/ Mỏi gối, chồn chân vẫn muốn trèo”: Từ câu số 1 đã thấy cảnh động
rồi. Quân tử phải trèo qua 3 cái đèo mới đến được chốn thiên thai. Trèo đèo
Bồng Đảo(vòng eo số 1), tới đèo ở vòng 2 rồi leo đèo ở vòng 3 mới thấy chốn
Thiên Thai. Câu số 1 có tới 6 âm “eo” dóng lên âm thanh nghe “eo éo” tuồng như
quân tử cùng nhau dắt díu leo đèo, gợi nhớ đến động từ tính giao của con người
cũng có vần “eo” tương tự. Lên tới đỉnh điểm thì thấy cữa son là hình ảnh giới
tính nữ với đầy đủ màu sắc đặc thù của nó(đỏ loét) và đang thể hiện giới tính
bậc 2(tùm lum nóc). Mô tả cái bướm trưởng thành qua hình ảnh đền chùa trên núi
không ai làm được và nghĩ ra được như vậy. Giới tính nam trưởng thành ở cái
tuổi mới lớn cũng được nữ sĩ phát họa ra “Hòn đá xanh rì lún phún rêu.”
Giới tính trưởng thành thì tính giao phải có. Ấy là luật tự nhiên có gì xấu xa
thô tục. Sau khi đưa ra 2 cơ quan sinh thực trưởng thành của 2 phái nữ nam, thì
nữ sĩ đề cập tới chức năng Thượng Đế giao phó cho chúng. Đấy là tính giao phối.
Trước khi để cập đến nó(hành động giao phối) tôi chỉ ra hình ảnh cơ quan sinh
thực nam và nữ ở trạng thái động. Đó là cành thông tua tủa những lá lắc lư
trong gió và cơ quan của nữ giới là lá liễu tràn trề hạt sương gieo.“Lắt léo
cành thông cơn gió thốc/Đầm đìa lá liễu giọt sương gieo.” Tôi xác định 2
câu này là 2 câu nữ sĩ mô tả tính giao(động tác của sex). Có đến 4 động từ được xử dụng: “lắt léo cành
thông”, “gió thốc”, “đầm đìa”, “giọt sương gieo.” Có đến 2 từ
có vần “éo” và “eo” cùng vần với động từ tính giao của con người trong tiếng
Việt. Tính giao được nữ sĩ mô tả chính
xác và đủ trình tự và cường độ tự nhiên. Cành thông ở bên trên đu đưa lắt léo
đủ lông lá như bướm vờn hoa. Lá liễu ở bên dưới ướt át đã sẵn sàng đón chờ.
Thời kỳ chín mùi cực điểm của 2 phái cùng đến. Công bằng tự nguyện và hết sức
tự nhiên như trời phú cho sinh vật có mùa giao phối. Có chi gọi là tục tằn.
Quân tử cũng là sinh vật, cũng là người mà dấu lòng, e thẹn làm chi. Viết đến
đây tôi so sánh người quân tử vua quan ở Viễn Đông và một số đàn ông ở Trung
Đông có cái tính chung là ích kỷ, cư xử hẹp hòi với nữ giới. Trai, vua quan thì
năm thê bảy thiếp tận hưởng tính giao và tự do hưởng. Trong khi nữ giới bắt
trung thành chỉ có mỗi một ông chồng(Một cây cù mộc biết chen cành nào-Cung
Oán Ngâm Khúc) và bị coi như công cụ phục vụ đàn ông, vua quan. Tái giá phải
xịn phép. May ông phủ Vĩnh Tường vắng nhà nên bà vợ bé Hồ Xuân Hương được lên
công đường phán: “Phó cho con Nguyễn Thị Đào/Nước trong leo lẻo cắm sào chờ
ai/Chữ rằng Xuân bất tái lai/Cho về kiếm chút kẻo mai nữa già.” Và người Trung
Đông có tục bắt phụ nữ phải cắt âm hạch để chỉ còn mỗi một bên cánh đàn ông biết
hưởng thụ cực lạc, bên kia chỉ biết phục tùng làm công cụ. Họ cũng 5 thê 7
thiếp. Tính giao ở đây mất tự nhiên và không nhân bản.
Sau khi mô tả tính giao với đầy
đủ tính tự nhiên và cường độ thì nữ sĩ phán:“Hiền nhân quân tử ai mà chẳng/
Mỏi gối, chồn chân vẫn muốn trèo.” Chuyện hết sức tự nhiên hợp với đạo trời,
quân tử khéo mà làm bộ.
Có 1 dự trùng hợp lạ lùng là trình tự khám phá cơ thể của nữ giới ở 2
bài thơ sex của Xuân Hương trên đây y hệt như trình tự khám phá nữ giới trong
pha yêu đương của phim thông thường cũng như trong phim sex chính hiệu ngày nay.
Diễn biến chậm chạp từ đầu, mặt, cổ… đến cực điểm là chốn Thiên Thai.
Có dị bản in: “Một đèo, một đèo, lại một đèo/ Khen ai khéo vẽ cảnh
cheo leo/ Cữa son tía ngắt lơ thơ nóc/ Đường
đá xanh rì lún phún rêu/ Phưởng phất chồi thông cơn gió tốc/Mịt mờ ngọn cỏ lúc sương gieo/ Hiền nhân quân
tử ai mà chẳng/Mỏi gối chồn chân cũng muốn trèo.” Đường đá và ngọn cỏ không
nói lên được sinh thực khí nam nữ rõ ràng như bảng trên đây nên không hay. Lá
liễu còn gọi là bạch quê, tên gọi con bài trong trò chơi bài chòi, bài tới.
Người bình dân gọi thẳng thừng là lá “l.”, cái đó của phụ nữ.
Nghệ thuật yêu đương: Trong chức năng truyền giống mà tạo hóa
ban cho sinh vật, ở con người giới tính đực(nam giới) thiên về giao cấu. Giới
tính cái(nữ giới) thiên về gao hoan. Hồ Xuân Hương khao khát yêu đương nên thơ
văn sex của bà không thể gọi là tục và dâm đươc. Xuân Hương không phải là người
dâm tục hay bị “libido”, bị ức chế, khoái
đi tìm cảm giác thích thú thể xác bằng con đường quan hệ nam nữ. Hoàng
Trung Thông trong bài “Hồ Xuân Hương-Người đó là ai” viết nói trong thơ HXH
phản phất mùi hương của thơ ca. Cả thế giới chung quanh nữ sĩ dậy lên mùi hương: “hương của
đất, của nước, của gió, của trăng, của đá, của rêu, của lạch, của khe, của
những hội hè đình đám (đánh đu),của những sinh hoạt đời thường (tát nước, dệt
cửi), đến cảc chiếc bánh trôi, con ốc nhồi, chiếc lá đa cũng dậy hương dưới bút
thơ của nàng.” Phản phất mùi hương
thơ ca thì những thứ liệt kê trên đây trong thơ của bà dù có biểu tượng sinh
thực khí nam nữ hay tính giao cũng không làm thơ của bà có tính dâm tục. Tác
giả viết tiếp: “Đó là mùi hương(tôi
đổi lại là hương vị) của sự sống phập
phồng, của xuân tình phơi phới, của khát khao cháy bỏng, của nhựa sống tràn trề.
Đó là tất cả những gì rạo rực, đắm say nhất, tự nhiên nhất và vì thế mà cũng
mang đậm tính người nhất.” Đúng như tôi nghĩ là sex ở cung bậc thứ 2. Giao
hoan, ân ái thay vì giao cấu thô tục. Giao hoan ân ái trải qua quá trình động
não để đạt nghệ thuật yêu“2680.Xét trong tội nghiệp Thúy Kiều/Mắc điều tinh ái khỏi điều tà dâm.”
Các bạn nam chúng ta nên biết nữ giới thích ân ái yêu đương chứ không thích
giao cấu. Hãy nghe XH đại diện người đàn bà than:“Hỡi chị em ơi có biết
không/ Một bên con khóc một bên chồng/Bố cu lổm ngồm bò trên bụng/Thằng bé hu
hơ khóc dưới hông/Tất cả những là thu với vén/Vội vàng nào những bống cùng
bong/Chồng con cái nợ là như thế/Hỡi chị em ơi có biết không ?Và chính nữ
sĩ than: “Sau hận vì duyên để mõm mòm/Tài tử văn nhân
ai đó tá/Thân này đâu đã chịu già tom(Thơ Tự Tình.). Mời xem videoclip “Tẩm Hoa-Truyện Kiều”: “Dưới trăng quyên đã gọi Hè/Đầu tường lủa lựu
lập lòe đâm bông//Buồng the phải buổi thong dong,/Thang lan rủ bức trướng
hồng tẩm hoa /Rõ màu trong ngọc trắng ngà!/Dày dày sẵn đúc một tòa thiên nhiên.” ”
https://www.youtube.com/watch?v=7OpWHn4JtLM
https://www.youtube.com/watch?v=-HnMgm9Q77c
Thiếu Nữ Ngủ Ngày
Mùa Khai Giảng 2015-16.
HBC








0 nhận xét:
Đăng nhận xét